Một hôm bỗng dưng tôi nhận được thư. Là của hắn, tôi thấy rất vui như đứa trẻ nhận lại được món đồ chơi mà mình thích. Thế là tôi bắt hắn phải thực hiện một giao ước với với tôi là mỗi tháng tôi mới hắn một lần viết thư cho nhau.
Lớp mới khiến tôi thực áp lực. Tôi không thể giao tiếp với ai trong lớp. Thời gian cấp 3 tôi rơi vào trầm cảm và chỉ cho nhận thư của hắn mỗi tháng làm niềm vui nhỏ của bản thân. Có phải vì bạn mới mà thư từ hắn gửi cho tôi thưa dần? Trước ngày thi tốt nghiệp tôi nhận được món quá từ hắn là một cuốn sổ viết gần hết. Nội dung hình như khác so với những lá thư trước, tôi thấy có những điều không đúng. Hay tôi hiểu lầm ý của hắn? Hắn thích tôi?
III. Đại học
1. Tôi với nhỏ lại mất liên lạc một thời gian vì tôi chuyển nhà. Nhỏ vẫn ở chỗ cũ nhưng tôi chưa bao giờ dám đến nhà nhỏ. Tôi mang tình cảm trong lòng mình thổ lộ với thằng bạn cấp hai đang học chung với nhỏ. Tôi vào nhà hắn nhiều lần chỉ để hỏi về nhỏ nhưng không đủ can đảm gặp nhỏ dù nhỏ cách hắn có vài trăm mét. Từ lúc nào mà tôi không dám đối điện thẳng với nhỏ?
Tôi biết nhỏ đậu đại học còn tôi chỉ đậu cao đẳng. Tôi và nhỏ ở trọ gần nhau. Có lẽ chúng tôi thuộc về nhau. Thông qua tên bạn cấp hai tôi biết số điện thoại nhỏ và liên lạc. Lúc biết nhỏ gần mình tôi như phát điên lên vì sung sướng, tôi gặp nhỏ, khác lắm rồi so với ngày cấp hai. Nhỏ trở thành một thiếu nữ dịu dàng hơn nhiều so với ngày ấy. Tôi thấy nhỏ cũng rất vui khi gặp lại tôi.
Sau ngày hôm ấy, mỗi tối tôi thường qua chở nhỏ đi chơi, nói lung tung chuyện trên trời dưới đất. Chỉ thế thôi cũng khiến cho tôi mỗi đêm về cũng mất ngủ khi nhớ tới nụ cười giòn tan của nhỏ. Tôi với nhỏ nhắn tin với nhau nhiều hơn, tình cảm trong tôi dành cho nhỏ càng ngày càng lớn nhưng tôi vẫn không đủ can đảm nói trực tiếp cho nhỏ biết.
Tới ngày sinh nhật tôi, nhỏ bận học trên trường nên không qua phòng tôi tham dự được. Buổi tối mưa lại quá lớn, tôi cũng không qua nhỏ. Hôm đó, tôi ngồi rượu uống với các chiến hữu cấp 3 của mình tới say nhè. Lúc đó, hiện trong tâm trí tôi chỉ là những hình ảnh về nhỏ, tôi muốn có hỏ ngay lúc này. Tôi muốn ôm nhỏ vào lòng và nói: "Anh yêu em".
Nhưng tôi đã không làm vậy mà lôi điện thoại soạn tin nhắn cho nhỏ. Sau bao lần soạn rồi xóa, tôi gửi cho nhỏ cái tin cộc lóc " Ta nhớ mi quá...". Tôi biết nhỏ cũng không thể trả lời tin nhắn tôi bởi nhỏ thường ngủ rất sớm. Sáng sau tôi rất hồi hộp không biết nhỏ sẽ nói gì? Thế mà nhỏ chỉ nhắn tin lại cho tôi một câu ngắn ngủi "hôm qua ta ngủ sớm" còn không đả động tới nội dung tin nhắn của tôi.
Một hôm tôi bị ốm, nhỏ qua tham tôi với đủ thứ lỉnh kỉnh trong tay để nấu cháo. nhưng khi mua qua nhỏ nói: "Ta mua cho mi nấu đấy chứ t không biết nấu cháo đâu".
Tôi giả bệnh, không được gần lửa để nhỏ nấu. Cuối cùng nhỏ cũng vào bếp nấu cho tôi. Đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại tôi đều bật cười. Lúc nhỏ bưng tô cháo ra, tôi liếc qua rồi nhỏ:
- Trứng gà mi mua đâu?
- Ơ, ta quên cho vào rồi.
- Phòng hết muối hả mi?
- Sao? Mặt nhỏ ngệch ra ngạc nhiên.
- Sao t thấy cháo nhạt nhếch?
- Á.. ta quên rồi!
- Cháo cảm sao không có hành hả mi?
- Á... ta quên rồi..
Nhỏ phụng phịu:
- Ta nói mi nấu đi thế mà không chịu nấu. Đưa ta nấu lại.
- Thôi khỏi, lúc đó ta đói chết sao uống thuốc được?
Nói vậy, nhưng thật sự lúc đó tôi thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Nhìn dáng vẻ của nhỏ đánh vật trong cái bếp nhỏ xíu phòng trọ mười mấy mét vuông . Nhìn nhỏ như một cô vợ trẻ bận rộn với những giọt mồ hôi lấm tấm Tôi chỉ muốn đến ôm nhỏ vào lòng. Tình cảm trong mười năm trời tôi vẫn giấu trong lòng, nó như một ngọn lửa âm ỉ...
| Home | Lượt Xem: 1/ |
