***
Không thấy cô gái ấy, Nam đành đi lên quay các cảnh khác như kịch bản yêu cầu. Và khi đi ngang qua một lớp nó tình cờ phát hiện ra rằng, cô gái học cùng khoá với nó.
***
Ngày hôm sau nữa, và nhiều ngày hôm sau nữa nữa, Nam lại bắt gặp cô gái (hai người học ở cùng trường cơ mà) và nó lại quay cô gái ấy. Cô gái ấy chơi bóng rổ. Cô gái ấy ngồi học dưới sân trường. Đôi khi cô ấy mỉm cười. Đôi khi cô ấy cười lên thành tiếng. Đôi khi cô ấy nhăn mặt. Đôi khi, cô gái ấy nói chuyện với bạn bè, nói chuyện với thầy cô. Nhưng cô ấy chưa bao giờ nói chuyện với Nam. Mà nói để làm gì cơ chứ, Nam đã từng tự an ủi mình như vậy.
Mỗi khi quay được cảnh hay về cô ấy, tối hôm đó nó lại ngưng học bài sớm hơn thường lệ 30 phút để nghĩ, mỉm cười về cô gái ấy: cô ấy ngã như thế nào, cười ra sao, ăn ô mai như thế nào…
***
Cuối tháng. Việc quay các cảnh gần như xong. Kiên xem những băng bản thô mà Nam quay.
“Thế cậu đã làm quen với nàng chưa?’’ Xem xong, Kiên đập vào vai Nam hỏi.
“Nàng?’’ Nam hỏi
“Biết rồi cứ vờ hỏi.’’ Kiên chỉ vào màn hình TV lúc này đã tắt.
Băng Nam quay, không cứ Kiên mà ai xem cũng nhận ra rằng, Nam đã quay quá nhiều về cô gái 100% ấy.
Nam bó gối, lắc đầu.
“Thế chí ít cậu cũng đã mỉm cười với cô ấy rồi chứ?’’
“Tớ chẳng làm gì cả’’ Nam nói ‘’ Chỉ quay phim cô ấy thôi.’’
***
Giang, trưởng ban tổ chức đi kiểm tra hoạt động của các nhóm.
“Tại sao cô gái ấy lại được quay nhiều như vậy?’’ Nó chỉ vào màn hình và hỏi Nam, khi lần thứ 17, 18 gì đó nó lại thấy cô gái 100% của Nam xuất hiện .
“Không biết’’ Nam lúng túng. “Có lẽ trùng hợp thôi.’’. Nó tự dưng bực mình với bản thân, nó đâu làm gì xấu mà phải lúng túng
“Nói chung là ổn,’’ Giang gật đầu ‘’ chỉ cần cắt bớt những cảnh có cô gái đó đi thôi.’’
***
Chị dựng phim cười.
“Em quay nhiều bạn này nhỉ”.Chị dựng phim lại đang nói với Nam về cô gái 100%.
Nam cười xoà. Mỗi lần nó phải cắt một cảnh nào có cô gái ấy, nó vô cùng xót ruột. Cũng may, nó không phải cắt quá nhiều, vì những cảnh ấy ở chừng mực nào đó vẫn hợp với kịch bản: cảnh ăn, cảnh chơi, cảnh kỉ niệm, ngoài ra, còn rất nhiều những cảnh khác nữa kết hợp vào (Nam chăm chỉ đã đi quay rất nhiều)…
Thật ra là nó cố tình làm như vậy.
***
Chương trình Dạ hội tổ chức vào giữa tháng năm. Xem phóng sự của nhóm Nam làm, mọi người đã cười, đã xúc động, đã vỗ tay nhiều. Nam nghĩ phóng sự của nó thế là đã thành công như cả nhóm của nó mong đợi. Nhưng riêng Nam còn mong đợi một điều gì khác nữa.
Bạn đã xem bộ phim Love Actually chưa? Trong phim, có một chàng trai thầm yêu vợ của bạn mình. Chàng trai ấy quá yêu cô gái ấy nhưng không bao giờ thổ lộ, đến nỗi còn làm cho cô ấy còn tưởng rằng chàng trai có ác cảm với mình, và cô gái ấy chỉ phát hiện ra tình cảm thầm kín ấy khi xem đoạn băng quay đám cưới của mình do chàng trai đó quay. Trong đoạn băng ấy, chàng trai chỉ quay mỗi cô dâu. Tôi rất thích cách phát hiện ra tình yêu đó, dù kết thúc chẳng có hề có hậu.
Nam cũng như tôi, nhưng nó không hề mong đợi một kết thúc không hề có hậu.
***
Viết một cái kết cho một câu chuyện tình yêu đơn phương thật khó. Tất nhiên, tôi và chắc tất cả mọi người, đều mong nó sẽ là một cái kết có hậu.
Hết chương trình: Có lẽ, cô gái 100% cho Nam đã hiểu ra mọi chuyện, chắc chắn là cô ấy chưa có chồng như trong phim Lo
| Home | Lượt Xem: 1/ |
